Blog

  • Giờ đón xe rác ở Đài Loan

    Giờ đón xe rác ở Đài Loan

    Chẳng biết từ lúc nào mà có vẻ như việc đi bỏ rác đã trở thành một thói quen trong cuộc sống sinh hoạt hàng ngày. Đã không còn hoang mang chạy vội ra cửa sổ để xem xe rác đi từ hướng nào đến, hoặc phải căng thẳng nhớ thời gian địa điểm lịch trình của những tuyến xe rác.

    Cuộc sống bây giờ, phải gọi là “đến giờ đi ĐÓN xe rác, để bỏ rác”. Biết xe sẽ đến ở đâu, lúc nào. Kể cả xe có trễ vài phút cũng chẳng sao, vì vốn dĩ thời gian đó đã được dành trọn vẹn cho việc bỏ rác. Thật vậy, trong 24h bận rộn của 7 ngày trong tuần, vẫn có thể có thời gian của việc đi bỏ rác.

    Không thể gọi việc phải tự bản thân mình đem rác của gia đình đi “đón” xe rác và bỏ rác là “tiện lợi” hay “bất tiện”. Nó như một phần của cuộc sống, như việc đi chợ và nấu cơm vậy, còn tuỳ là bản thân sắp xếp những việc đó vào loại “gánh nặng”, “nghĩa vụ” hay là “cuộc sống”. Nếu xem đó là gánh nặng hay nghĩa vụ, thì xe rác chưa đến đã thấy túi rác thật nặng nề. Còn nếu đó là “cuộc sống”, thì chỉ cần sống mà thôi.

    Sống với lịch trình xe rác cũng đồng nghĩa với việc nhìn thấy được “rác”. Rác gồm những gì, rác ở đâu mà có, và khi nào thì rác sẽ đi và rác sẽ đi đâu. Ví dụ như việc nấu ăn hàng ngày, nếu muốn ăn món tôm cho bữa tối nhưng tối không có giờ đổ rác và ngày hôm sau phải đi học cả ngày không thể đón xe rác, thì tốt nhất là nên hẹn món tôm đó cho một ngày khác. Bởi vì chỉ sau một đêm thì vỏ tôm, đầu tôm hoặc chỉ cần cái đuôi tôm thôi cũng đủ tạo một mùi rất khó chịu, và nhanh chóng sinh ra các loại “có thể bò và có thể bay”. Nên sắp xếp lịch trình bỏ rác, cũng có nghĩa là sắp xếp cả lịch sinh hoạt của cuộc sống.

    Như tối nay trời mưa, nhưng ngày mai là ngày xe rác nghỉ. Rác không cần phải đem đi mỗi ngày, nhưng hôm nay thì nhất định phải đem đi. Trưa nay quá nắng, nên dự định là tối nay sẽ bỏ rác. Nào ngờ có một cơn mưa tầm tã suốt từ chiều, và bắt đầu rả rích đến đêm. Những tưởng rằng vì thế mà con đường này chắc là có mỗi một mình bản thân quá kỳ quặc khi cầm dù ra đón xe rác. Nhưng không, thêm những cây dù, nhưng hội đổ rác vẫn đông như mọi ngày. Vẫn có cả 2 chiếc xe ô tô đi từ xa để chở theo túi rác đến đây đón xe rác.

    Gọi là đón xe, bởi vì xe rác đi rất từ tốn. Bác tài xe rác có lẽ là bác tài thân thiện nhất so với bác tài xe bus và xe taxi. Giữa cơn mưa đó, mọi người vẫn vẫy chào bác tài, và sau tấm kính xe bác tài cũng vẫy tay với mọi người. Mình cũng cúi chào, và bác gật đầu chào lại.

  • Alain Francais và Dự án Learprint

    Alain Francais và Dự án Learprint

    Tụi mình đến Bảo tàng Neiwei vào buổi chiều thứ bảy, ngày 15 tháng 7. Trời mưa nhẹ, không khí bớt oi nồng và có thể tản bộ. Ở Neiwei hôm đó, tụi mình có dịp được gặp gỡ nhà thiết kế/nghệ sỹ âm thanh Alain Francais và trải nghiệm dự án Learprint của ông đang triển lãm ở 內惟藝術中心 Neiwei Arts Center. Bắt đầu từ 6 tháng trước, dự án được setup tại Neiwei. Bản thân Alain Francais dành hầu hết thời gian để làm việc tại Pháp. Quay lại Đài Loan đợt này, ông chỉ ở đây đúng ngày hôm đó mà thôi, nên quả là duyên đặc biệt khi có thể tình cờ gặp nhau ở đây.

    Và anh là người đã nhận ra Alain Francais khi ông đang đứng quan sát giữa đám đông, rồi cũng là anh bắt đầu cuộc trò chuyện, và thế là chúng tôi nói chuyện với nhau trước khi bước vào trải nghiệm âm nhạc.

    Đó là một dàn nhạc giao hưởng độc đáo, gồm 65 chiếc loa được bố trí và setup phù hợp với không gian của sảnh Neiwei Art Center. Các loa được bố trí sao cho âm thanh giống như nhạc sống. Rồi những người trải nghiệm sẽ có thể đi giữa giàn nhạc đó để cảm nhận âm thanh, có thể áp tai vào từng chiếc loa để lắng nghe thật kỹ âm thanh của nhạc cụ tương ứng với vị trí trong dàn nhạc.

    Đến hôm nay mình mới cảm nhận được âm thanh có sự chuyển động. Không phải chỉ là do bản thân chuyển động, mà do dàn nhạc biểu diễn tạo ra những “luồng” âm thanh chuyển động. Ngoài cao độ, trường độ và cường độ của âm thanh thì còn có “độ sâu” khi âm thanh có gần có xa.

    Thật thú vị! Vì kể cả nếu đi nghe nhạc giao hưởng, thì thính giả cũng không thể nghe được âm thanh ngay chính giữa dàn nhạc là như thế nào. Khán thính giả phải ngồi ở bên dưới sân khấu, bên ngoài dàn nhạc và lắng nghe âm thanh âm vang trong hội trường. Trong khi đó, ở mỗi một góc, mỗi một vị trí khác nhau, âm thanh khác nhau lắm. Âm thanh sẽ chuyển động từ trái sang phải, hoặc từ phải sang trái, hoặc có khi nhá bên này bên kia… Cảm giác có thể cảm nhận sự chuyển động của âm thanh ngay ở giữa dàn nhạc là một cảm giác rất khác biệt.

    Ở triển lãm của Learprint, mỗi bản nhạc từ 5-7 phút. Riêng bản thân tụi mình đã “quá hớn hở” nên đã vào nghe đến 3 bài: một bài nhạc phim Starwar, một bài nhạc giao hưởng cổ điển Trung Hoa, và một bài Symphony. Khi được trò chuyện với chính “tác giả” của ý tưởng này, không thể kìm chế hàng loạt các câu hỏi về cách tạo ra được buổi trình diễn như thế (hỏi nhiều cũng do “quá hớn hở” mà ra 😄)

    Alain Francais giải thích cho tụi mình cách mà những bản nhạc này được thu âm. Cả một dàn nhạc, nhạc trưởng và nhạc công sẽ đứng đúng những vị trí như những chiếc loa này, rồi dùng hệ thống ghi âm thanh, và nhiều công đoạn xử lý để âm thanh có thể được phát ra một cách tự nhiên và sống động nhất. Dự án của Alain Francais nhấn mạnh vào sự “chuyển động” của âm thanh, sự di chuyển của âm thanh và độ sâu (gần – xa) của âm thanh.

    Khi bản nhạc kết thúc, mọi người sẽ vỗ tay và rời đi. Nhưng Alain Francais giữ tụi mình lại, nói hãy cố gắng nghe…

    … và đúng là trong không gian ồn ào đó, có tiếng kéo ghế nhẹ, kéo đàn, đóng hộp đàn và tiếng bước chân rời sân khấu.

    Thật vậy, ở những buổi hoà nhạc, khi khán giả đã rời đi, có người vẫn ở đó, chờ nghe đến tiếng bước chân cuối cùng mới chính thức hết bài, bye bye… Người nghệ sỹ sẽ luôn nhớ, luôn chờ, chờ tiếng kéo màn tắt đèn và những bước chân cuối cùng.

    .:: Bước và Lăn, tháng 7/2023 ::.

  • [Đài Nam du ký] 24h đi ngang Đài Nam

    Lần thứ hai đến Đài Nam (@Tainan), bước xuống sân ga là cảm nhận ngay một không khí rất khác. Nhất là từ thành phố @Hsinchu lộng gió mà về Đài Nam mùa hè thì cảm giác như nơi này không có không khí để thở, không có gió, không khí không chuyển động, tất cả đang đứng lại.

    Đài Nam là cố đô, thành phố đầu tiên và lâu đời nhất Đài Loan, nhưng cũng là thành phố còn giữ được văn hóa truyền thống đậm chất Đài Loan nhất. Ven biển Đài Nam là hệ thống nước lợ chằng chịt, nhìn trên bản đồ rất giống vùng Phá Tam Giang (lagoon) ở Huế. Nhưng khí hậu và nhịp sống ở đây không giống như Huế.

    Sân ga Đài Nam rất đông người, phố xá cũng đông người, dòng người không chuyển động chậm, chỉ là chuyển động theo một nhịp rất riêng. Thời gian ở Đài Nam thực ra trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã từ trưa tới xế chiều. Ở cố đô này, có lẽ, không mắc kẹt như ở Bangkok, không hùng vĩ xa cách như Angkor, không lãng đãng mênh mang như Huế, cuộc sống Đài Nam chỉ là sự điềm tĩnh của một người trung niên trầm ổn.

    Nên những kẻ đi ngang qua, vốn chẳng ở Đài Nam quá 24h, sẽ không bắt kịp được nhịp sống đó. Đài Nam, có lẽ, chỉ dành cho những ai thực sự sống ở đây, thực sự gieo vào đây những kỷ niệm và mối quan hệ với con người Đài Nam. Cũng giống như người miền Tây đồng bằng sông Cửu Long vậy, con người thì chân chất và cởi mở như chẳng có gì giấu cho riêng mình, nhưng muốn “thấy” được miền Tây, phải là người của cộng đồng, người bên ngoài mãi mãi chỉ là người ở bên ngoài.

    Trong 6 thành phố ở Đài Loan mà tụi mình đã đi qua, có lẽ xe buýt ở Đài Nam lad thân thiện và dễ chịu nhất. Và hình như tất cả xe bus ở đây đều do cùng 1 công ty duy nhất khai thác. Việc đi lại vốn không thuận tiện và hạn chế phương tiện công cộng, nhưng xe bus cũng như tính cách của thành phố, chạy rất điềm tĩnh dù đường vắng hay đông, dù xa hay gần. Con người cũng thân thiện, bác tài cũng rất sẵn sàng giúp đỡ, ít nhất là với những chiếc bus trên tuyến số 2. Với tụi mình, bác tài và người Đài Nam trên xe là cầu nối cho du khách tụi mình với nhịp sống của thành phố, dù chỉ là những kết nối ngắn ngủi và mong manh.

    Lịch sử nơi đây quá dài, nên một ngày ở Đài Nam thì khác gì một tích tắc rất ngắn trong cái lịch sử dài kia. Vậy mà mình vẫn muốn tìm được một cảm xúc nào đó của Đài Nam. Nên mình chọn An Bình, trung tâm của cố đô xưa. Và ở An Bình, vẫn chỉ có vừa đủ thời gian để đến Tree House, lướt qua 5 hãng kinh doanh lâu đời nhất ở Đài Nam, ngắm pháo đài An Bình từ xa, lướt qua phố cổ An Bình để ăn bánh phồng tôm, tham quan đền Mazu… tất cả đều là dấu tích của Đài Nam từ những năm 1650s.

    Chếch choáng từ cái nắng sau khi đi bộ trên Oyster Fishier, hai đứa chỉ ước gì có một chút gió. Cái nóng đến bức người, đến hô hấp còn khó khăn. Và, tìm cảm xúc của một thành phố ở những điểm tham quan du lịch đại chúng thì thật khó tìm. Thôi thì lần này cũng vậy, chạm vào Đài Nam, lướt nhẹ qua vậy thôi.

    .:: Bước & Lăn ở Đài Loan ::.

  • [Cao Hùng du ký] Một hoàng hôn ở đường tàu Hamasen

    Hôm đó hoàng hôn có màu hồng đỏ như mấy khối đồ sắt trên bãi cỏ đang đỏ lên dưới nắng. Mặt trời vàng và rất to, ám màu vàng ánh hồng đó lên khắp mặt mũi và quần áo. Một màu vàng rất trong, và ánh hồng rất nhẹ.

    Chỉ có cỏ và hoa dại là vẫn xanh mướt bất chấp mặt trời. Gió phe phẩy hiu hiu trong cái nóng đổ lửa, cỏ lau cọ cọ nhột nhột dưới chân.

    Camera thì không thể chụp được cái màu của buổi chiều hôm đó. Là xế chiều ở phương bắc, gần 6h tối vẫn sáng. Trời nhiều mây dọa một cơn mưa mà đất không có mùi ẩm và không khí không có mùi mưa, chỉ có mặt trời lúc chui vào mây rồi biến mất một chút, lúc lại sáng rõ ở phía chân trời.

    Bước & Lăn – Một hoàng hôn tháng 7 ở Hamasen

    Dưới bãi cỏ đường sắt Hamasen, có 2 đứa đi bộ đã mệt nhoài, dừng chân ở đây như picnic mùa hè. Nhiều người cũng đang cắm trại ở đây, trải một tấm bạt trên cỏ, uống bình trà hay nhấm nháp cafe và ngồi yên tĩnh ngắm hoàng hôn. Niềm vui picnic đơn giản là thế, chỉ có điều là…

    “… anh anh anh, nhìn kìa khắp bãi cỏ này toàn là hoa cỏ dại màu trắng…”

    “… à không, chúng chỉ mọc dọc theo đường ray để che ray tàu cũ thôi… mà ở đây, chỗ nào cũng là đường ray…”

    “… anh anh anh, hay là chụp cho em tấm hình em ngồi chỗ này nha… một kiểu cuối nữa thôi…”

    “… anh anh anh, em quay bên này, hay bên này, hay bên này…. thì đẹp….”

    “… anh anh anh, tụi mình chụp chung tấm hình nha, một tấm nữa thôi, mặt trời sắp lặn rồi. Mặt trời lặn là mình nghỉ…”

    Mà mặt trời không lặn, chỉ bị mây che khuất một lát. Nên cứ thế mà chụp những “một tấm hình nữa thôi nha”.

    Camera mỗi lần chụp, lại ra một màu khác nhau. Chỉ có màu hoàng hôn đó là chụp không ra.

    12 Tháng 7, công viên đường tàu Hamasen, Cao Hùng
    Cắm trại ngắm hoàng hôn, một cách tình cờ ngang qua


    .:: Bước & Lăn ở Đài Loan ::.

  • Large Fried Chicken “gà mặt Bự”

    Large Fried Chicken “gà mặt Bự”

    Nếu đã đến Đài Bắc Ximending thì phải tranh thủ ghé hàng gà rán chiên giòn Large Fried Chicken “gà mặt Bự”. Mình bị choáng ngợp với miếng gà rán nhìn to hơn cái mặt là có thật. Thật khó mà kiềm lòng nổi trước sự hấp dẫn của miếng gà, vừa nóng hổi vừa thổi vừa ăn.Thịt gà mềm cùng lớp bột giòn rụm bên ngoài sẽ làm cho các tín đồ như mình mê gà rán KFC,Mcdonald’s…phải ngất ngây.

    Thịt được sử dụng cho món này là ức gà được ướp và tẩm gia vị và phủ lớp bột bên ngoài rồi mới chiên lên với dầu ở nhiệt độ vừa đủ nên màu sắc của món ăn cũng vàng ươm, rất bắt mắt và sẽ làm chao đảo hội đang mê gà rán.

    .:: Bước & Lăn ở Đài Loan ::.