Danh mục: Cảm hứng

  • Alain Francais và Dự án Learprint

    Alain Francais và Dự án Learprint

    Tụi mình đến Bảo tàng Neiwei vào buổi chiều thứ bảy, ngày 15 tháng 7. Trời mưa nhẹ, không khí bớt oi nồng và có thể tản bộ. Ở Neiwei hôm đó, tụi mình có dịp được gặp gỡ nhà thiết kế/nghệ sỹ âm thanh Alain Francais và trải nghiệm dự án Learprint của ông đang triển lãm ở 內惟藝術中心 Neiwei Arts Center. Bắt đầu từ 6 tháng trước, dự án được setup tại Neiwei. Bản thân Alain Francais dành hầu hết thời gian để làm việc tại Pháp. Quay lại Đài Loan đợt này, ông chỉ ở đây đúng ngày hôm đó mà thôi, nên quả là duyên đặc biệt khi có thể tình cờ gặp nhau ở đây.

    Và anh là người đã nhận ra Alain Francais khi ông đang đứng quan sát giữa đám đông, rồi cũng là anh bắt đầu cuộc trò chuyện, và thế là chúng tôi nói chuyện với nhau trước khi bước vào trải nghiệm âm nhạc.

    Đó là một dàn nhạc giao hưởng độc đáo, gồm 65 chiếc loa được bố trí và setup phù hợp với không gian của sảnh Neiwei Art Center. Các loa được bố trí sao cho âm thanh giống như nhạc sống. Rồi những người trải nghiệm sẽ có thể đi giữa giàn nhạc đó để cảm nhận âm thanh, có thể áp tai vào từng chiếc loa để lắng nghe thật kỹ âm thanh của nhạc cụ tương ứng với vị trí trong dàn nhạc.

    Đến hôm nay mình mới cảm nhận được âm thanh có sự chuyển động. Không phải chỉ là do bản thân chuyển động, mà do dàn nhạc biểu diễn tạo ra những “luồng” âm thanh chuyển động. Ngoài cao độ, trường độ và cường độ của âm thanh thì còn có “độ sâu” khi âm thanh có gần có xa.

    Thật thú vị! Vì kể cả nếu đi nghe nhạc giao hưởng, thì thính giả cũng không thể nghe được âm thanh ngay chính giữa dàn nhạc là như thế nào. Khán thính giả phải ngồi ở bên dưới sân khấu, bên ngoài dàn nhạc và lắng nghe âm thanh âm vang trong hội trường. Trong khi đó, ở mỗi một góc, mỗi một vị trí khác nhau, âm thanh khác nhau lắm. Âm thanh sẽ chuyển động từ trái sang phải, hoặc từ phải sang trái, hoặc có khi nhá bên này bên kia… Cảm giác có thể cảm nhận sự chuyển động của âm thanh ngay ở giữa dàn nhạc là một cảm giác rất khác biệt.

    Ở triển lãm của Learprint, mỗi bản nhạc từ 5-7 phút. Riêng bản thân tụi mình đã “quá hớn hở” nên đã vào nghe đến 3 bài: một bài nhạc phim Starwar, một bài nhạc giao hưởng cổ điển Trung Hoa, và một bài Symphony. Khi được trò chuyện với chính “tác giả” của ý tưởng này, không thể kìm chế hàng loạt các câu hỏi về cách tạo ra được buổi trình diễn như thế (hỏi nhiều cũng do “quá hớn hở” mà ra 😄)

    Alain Francais giải thích cho tụi mình cách mà những bản nhạc này được thu âm. Cả một dàn nhạc, nhạc trưởng và nhạc công sẽ đứng đúng những vị trí như những chiếc loa này, rồi dùng hệ thống ghi âm thanh, và nhiều công đoạn xử lý để âm thanh có thể được phát ra một cách tự nhiên và sống động nhất. Dự án của Alain Francais nhấn mạnh vào sự “chuyển động” của âm thanh, sự di chuyển của âm thanh và độ sâu (gần – xa) của âm thanh.

    Khi bản nhạc kết thúc, mọi người sẽ vỗ tay và rời đi. Nhưng Alain Francais giữ tụi mình lại, nói hãy cố gắng nghe…

    … và đúng là trong không gian ồn ào đó, có tiếng kéo ghế nhẹ, kéo đàn, đóng hộp đàn và tiếng bước chân rời sân khấu.

    Thật vậy, ở những buổi hoà nhạc, khi khán giả đã rời đi, có người vẫn ở đó, chờ nghe đến tiếng bước chân cuối cùng mới chính thức hết bài, bye bye… Người nghệ sỹ sẽ luôn nhớ, luôn chờ, chờ tiếng kéo màn tắt đèn và những bước chân cuối cùng.

    .:: Bước và Lăn, tháng 7/2023 ::.

  • Có một Đà Lạt biến hình

    Có một Đà Lạt biến hình

    Đà Lạt đẹp, Đà Lạt lãng mạn, Đà Lạt nhiều trải nghiệm thú vị. Đà Lạt có thể là bất cứ cái gì mà những người đi ngang qua có thể mơ ước.

    Ở đất nước nhiệt đới nóng quanh năm, xứ lạnh như vùng núi rừng Đà Lạt sẽ được ví như “châu Âu giữa lòng Việt Nam”, sẽ được biến hóa thành những “Nhật Bản của Việt Nam”, sẽ được mang đậm “chất Hàn Quốc ngay tại Việt Nam”. Và đi kèm theo đó là những decor nội ngoại thất, những món ăn, những trang phục rất authentic, rất Âu, rất Nhật, rất Hàn. Thỏa ước mơ có một nét đẹp lãng mạn chất lừ như thế.

    Người ta còn thích Đà Lạt hoài cổ với vintage, trang trí kiểu rustic, nhưng giới trẻ đến Đà Lạt lại tìm một sự sôi động hơn nên Đà Lạt có đủ trải nghiệm cho giới underground, có cả hàng loạt tour kiểu “săn mây” cho giới sống ảo, mà vẫn giữ lại hết các tour truyền thống về bản làng xem múa cồng chiêng. Đà Lạt có cả những cung đường trekking, có cả kiểu hoang sơ mạo hiểm tắm suối tắm thác leo núi. Đà Lạt có nông trại hiện đại, và có luôn những nông trại với sứ mệnh lưu giữ hạt giống nguồn và những câu chuyện organic. Tất cả tổng hòa lại trong cùng một nhịp, lạnh cùng một nhiệt không khí chung, gọi chung lại là Đà Lạt.

    Đà Lạt đón hàng triệu lượt khách mỗi dịp nghỉ, và hóa thân thành vùng đất mà mỗi người khách đến đó mong muốn.

    Đà Lạt chuyển đổi rất nhiều, cả về cảnh rừng tự nhiên đến cả văn hóa địa phương. Nhưng dành cho những ai tìm một Đà Lạt đúng chất Đà Lạt, thì nơi đó vẫn có những góc “rất Đà Lạt”, những góc đó vẫn sống động, nhẹ nhàng và mãnh liệt hiện diện nơi đó, chứ không khắc khoải hay phôi phai.

    Đà Lạt càng biến đổi, thì cái góc đúng chất Đà Lạt ấy lại càng nhỏ bé, mà càng nhỏ càng bé thì lại càng đúng là Đà Lạt. Nên ai tìm được cho mình một góc ở Đà Lạt, thì lại thấy hài lòng vô cùng, ở yên trong góc ấy là đã đủ, Đà Lạt chỉ cần có thể. Thi thoảng lại tìm ra vài phát hiện thú vị nào đó của Đà Lạt, thì lại thêm trầm trồ vùng đất này.

    Đà Lạt không vẫy vùng trong sự chuyển đổi đó. Khi mà các cánh rừng biến mất, nhà kính khắp nơi, bê tông bọc một lớp, người người mở homestay nhưng không ai stay ở đó như home,… Đà Lạt vẫn dịu dàng, biến đổi muôn vẻ như mây, trôi theo thời cuộc, và sống trong ký ức mỗi người.

    Biến mất hay tồn tại, có khi đó chỉ là một khái niệm.

    .:: Bước và Lăn, mùa xuân 2020 ::.

  • Đồi La San Nha Trang ngày đứng gió chờ bão về

    Đồi La San Nha Trang ngày đứng gió chờ bão về

    Em đến đồi La San những ngày không có anh, và viết cho anh chuyện Dòng La San hôm nay.

    Đồi La San nay chắc đã khác La San của ngày xưa nhiều rồi, nhưng nơi đây giữ hồn của Nha Trang năm nào.

    Đường lên đồi là những hàng quán nhà nghỉ chào mời khách thập phương. Đường nhựa với công trình hai bên như bao nhiêu con đường khác của đô thị ven biển. Em thấy mình như hai Thầy dòng La San năm xưa bước lên đồi, rồi cảm nhận nơi đây sẽ sống động và sinh sôi điều thiện lành.

    Em đến trường La San lúc sắp hoàng hôn. Nhà dòng xưa với tháp cao có cửa sổ hình Thập Giá khuất sau tán phi lao trên đồi làm em ngẩn ngơ khó tả. Khuôn viên trường trải dài gần hết ngọn đồi, đầy một sức sống thanh bình.

    Từ một tầng cao ngắm ra cảnh biển rì rầm, em cảm tưởng nơi đây ngày xưa là Thiên Đường.

    Google kể cho em về hai tu sỹ dòng đến đây đã chọn nơi đặt nhà tập, lập trường học từ mùa xuân năm 1933 và đặt tên cho ngọn đồi theo thánh Jean de La Salle. Rồi theo tinh thần của Thánh quan thầy của Giáo dục, các Frière mở lớp dạy bao thế hệ người Nha Trang.

    Rồi có điện khẩn báo tin bão lớn sắp vào. Nơi em đứng sẽ hứng bão lớn, em bắt đầu nghe tiếng gió hú trên đồi từng đợt, rồi lại lặng đứng không mây trên trời. Em rời khỏi trường khi các lớp học đã khóa cửa, học trò di tản về nhà.

    Sau cái năm gọi là “thống nhất đất nước” đó, trường cũng đóng cửa như toàn bộ các trường La San khắp 3 miền. Rồi chỉ một vài tháng sau đã trở thành trường Đại học Nha Trang hôm nay.

    Học trò trường La San có trích Sách Giảng Viên (1 trong 45 cuốn Thánh Kinh Cựu Ước) chương 3 câu 1-3, để gẫm sự đời:

    Ở dưới bầu trời này, mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có thời: một thời để chào đời, một thời để lìa thế; một thời để trồng cây, một thời để nhổ cây; một thời để giết chết, một thời để chữa lành; một thời để phá đổ, một thời để xây dựng;”

    La San đó anh ơi. Hút hồn em mất rồi.

    .:: Sâu Lùn ::.

  • Đi tìm một miền Tây

    Các tỉnh Miền Tây giống nhau đến lạ kỳ, nhưng lại thiếu một điểm chung.

    Đi xuyên các tỉnh miền Tây để thấy cái đô thị hóa nó len lỏi vào từng ngóc ngách. Những con đường bụi bặm, nhà tôn xanh, cái cổng đen mũi vàng, cột nhà lát gạch men, cái ghế nhựa đỏ, những lùm cây bụi ven đường, quán trà sữa, karaoke công suất lớn,… Từ màu sắc đến âm thanh, từ nhịp sống đến mùi vị, tất cả đều có nét na ná như nhau. Du lịch miệt vườn nơi nào cũng có một màu, phảng phất và nhàn nhạt chất con sông Mê Kông, hanh hanh cái nắng của đất đường nhựa ngộp thở.

    Có một cái gì đó thiếu thiếu, ở tất cả các tỉnh miền Tây, thiếu cái gì đó để trở thành một vùng quê hương. Cái thiếu thiếu này cũng giống nhau, từ quốc lộ 1A chạy vào thị xã, rồi lại đến thị trấn, luôn thiếu một điều gì đó. Có lẽ đó là điểm chung cho tất cả miền đất này. Thiếu một cái gì đó, để có thể trở thành bản sắc cho một địa phương.

    Hình như vùng đất miền Nam này vốn đã luôn thiếumất.

    Kể từ khi biển tiến vào, đất phương Nam chôn vùi cả một nền văn hóa đã mất của vương quốc xa xưa. Rồi khi biển rút ra, những sự sống đầu tiên đến từ những người xa xứ, ly hương, tha phương từ nhiều phương: những người vốn đã mất đi quê tổ. Họ sớm cùng nhau chia sẻ vùng đất này, đồng hóa cùng nhau làm thành văn hóa riêng, những truyền thống riêng cho quê hương thứ hai. Giữa họ, phải có một điểm đối thoại chung để cùng nhau dựng được cuộc sống của vùng đất nơi đây. Để rồi chiến tranh đi qua, thời đại của đô thị hóa, của những năm tháng giao thời làm đứt gãy vùng ký ức xưa.

    Rồi với sức ép nhau hội nhập, các sản phẩm du lịch rập khuôn khoác lên phương Nam một hình ảnh đã được chuẩn hóa. Miền Nam có lẽ đã mất khá nhiều trong chuỗi thời gian biến chuyển này. Những đứa trẻ sinh ra ở miền Nam, lớn lên ở miền Nam nhưng không chia sẻ cùng nhau ký ức xưa của một vùng đất. Và thiếu.

    Muốn hiểu được miền Tây, phải sống cùng nơi đây. Những chuyến du lịch cộng đồng thực sự chỉ thỏa mãn được kẻ hiếu kỳ, và sẽ làm thất vọng những ai đang trông chờ sự khác biệt. Phải sống thực sự, mới tìm thấy được những nét riêng của nơi đây.

    Có đôi khi, phải vào tận Hậu Mỹ Trinh mới thấy được hoa mai cổ thụ rợp vàng xóm làng. Hay có khi phải thức từ khi gà chưa gáy, đi xuồng ba lá mới đến được sàn giao dịch lúa gạo. Hay có lúc, phải ngồi rửa chén ở sàn rửa của gia đình độ 3 ngày, mới nhận ra cách người miền Tây “sinh hoạt cộng đồng làng xã” thế nào.

    Anh sinh ra giữa Mỹ Tho đã là thành phố, em sinh ra khi Sài Gòn đã mất và mờ dần. Có những ngày mình sống cùng miền Tây, và có những nơi mình đi ngang qua, để cố tìm thấy được bản sắc của miền Tây nơi đây: những gì đã mất và còn thiếu.

    .:: Sâu Lùn ::.

  • Rời Hà Tiên – Đến Phú Quốc

    Rời Hà Tiên – Đến Phú Quốc

    Ngày thứ 5 trong hành trình Nam bộ

    “Đi với ai không quan trong, quan trọng nhất là phải chọn đúng bạn đi cùng”

    #buocvalan