Danh mục: Điểm đến

  • Có một Đà Lạt biến hình

    Có một Đà Lạt biến hình

    Đà Lạt đẹp, Đà Lạt lãng mạn, Đà Lạt nhiều trải nghiệm thú vị. Đà Lạt có thể là bất cứ cái gì mà những người đi ngang qua có thể mơ ước.

    Ở đất nước nhiệt đới nóng quanh năm, xứ lạnh như vùng núi rừng Đà Lạt sẽ được ví như “châu Âu giữa lòng Việt Nam”, sẽ được biến hóa thành những “Nhật Bản của Việt Nam”, sẽ được mang đậm “chất Hàn Quốc ngay tại Việt Nam”. Và đi kèm theo đó là những decor nội ngoại thất, những món ăn, những trang phục rất authentic, rất Âu, rất Nhật, rất Hàn. Thỏa ước mơ có một nét đẹp lãng mạn chất lừ như thế.

    Người ta còn thích Đà Lạt hoài cổ với vintage, trang trí kiểu rustic, nhưng giới trẻ đến Đà Lạt lại tìm một sự sôi động hơn nên Đà Lạt có đủ trải nghiệm cho giới underground, có cả hàng loạt tour kiểu “săn mây” cho giới sống ảo, mà vẫn giữ lại hết các tour truyền thống về bản làng xem múa cồng chiêng. Đà Lạt có cả những cung đường trekking, có cả kiểu hoang sơ mạo hiểm tắm suối tắm thác leo núi. Đà Lạt có nông trại hiện đại, và có luôn những nông trại với sứ mệnh lưu giữ hạt giống nguồn và những câu chuyện organic. Tất cả tổng hòa lại trong cùng một nhịp, lạnh cùng một nhiệt không khí chung, gọi chung lại là Đà Lạt.

    Đà Lạt đón hàng triệu lượt khách mỗi dịp nghỉ, và hóa thân thành vùng đất mà mỗi người khách đến đó mong muốn.

    Đà Lạt chuyển đổi rất nhiều, cả về cảnh rừng tự nhiên đến cả văn hóa địa phương. Nhưng dành cho những ai tìm một Đà Lạt đúng chất Đà Lạt, thì nơi đó vẫn có những góc “rất Đà Lạt”, những góc đó vẫn sống động, nhẹ nhàng và mãnh liệt hiện diện nơi đó, chứ không khắc khoải hay phôi phai.

    Đà Lạt càng biến đổi, thì cái góc đúng chất Đà Lạt ấy lại càng nhỏ bé, mà càng nhỏ càng bé thì lại càng đúng là Đà Lạt. Nên ai tìm được cho mình một góc ở Đà Lạt, thì lại thấy hài lòng vô cùng, ở yên trong góc ấy là đã đủ, Đà Lạt chỉ cần có thể. Thi thoảng lại tìm ra vài phát hiện thú vị nào đó của Đà Lạt, thì lại thêm trầm trồ vùng đất này.

    Đà Lạt không vẫy vùng trong sự chuyển đổi đó. Khi mà các cánh rừng biến mất, nhà kính khắp nơi, bê tông bọc một lớp, người người mở homestay nhưng không ai stay ở đó như home,… Đà Lạt vẫn dịu dàng, biến đổi muôn vẻ như mây, trôi theo thời cuộc, và sống trong ký ức mỗi người.

    Biến mất hay tồn tại, có khi đó chỉ là một khái niệm.

    .:: Bước và Lăn, mùa xuân 2020 ::.

  • Đồi La San Nha Trang ngày đứng gió chờ bão về

    Đồi La San Nha Trang ngày đứng gió chờ bão về

    Em đến đồi La San những ngày không có anh, và viết cho anh chuyện Dòng La San hôm nay.

    Đồi La San nay chắc đã khác La San của ngày xưa nhiều rồi, nhưng nơi đây giữ hồn của Nha Trang năm nào.

    Đường lên đồi là những hàng quán nhà nghỉ chào mời khách thập phương. Đường nhựa với công trình hai bên như bao nhiêu con đường khác của đô thị ven biển. Em thấy mình như hai Thầy dòng La San năm xưa bước lên đồi, rồi cảm nhận nơi đây sẽ sống động và sinh sôi điều thiện lành.

    Em đến trường La San lúc sắp hoàng hôn. Nhà dòng xưa với tháp cao có cửa sổ hình Thập Giá khuất sau tán phi lao trên đồi làm em ngẩn ngơ khó tả. Khuôn viên trường trải dài gần hết ngọn đồi, đầy một sức sống thanh bình.

    Từ một tầng cao ngắm ra cảnh biển rì rầm, em cảm tưởng nơi đây ngày xưa là Thiên Đường.

    Google kể cho em về hai tu sỹ dòng đến đây đã chọn nơi đặt nhà tập, lập trường học từ mùa xuân năm 1933 và đặt tên cho ngọn đồi theo thánh Jean de La Salle. Rồi theo tinh thần của Thánh quan thầy của Giáo dục, các Frière mở lớp dạy bao thế hệ người Nha Trang.

    Rồi có điện khẩn báo tin bão lớn sắp vào. Nơi em đứng sẽ hứng bão lớn, em bắt đầu nghe tiếng gió hú trên đồi từng đợt, rồi lại lặng đứng không mây trên trời. Em rời khỏi trường khi các lớp học đã khóa cửa, học trò di tản về nhà.

    Sau cái năm gọi là “thống nhất đất nước” đó, trường cũng đóng cửa như toàn bộ các trường La San khắp 3 miền. Rồi chỉ một vài tháng sau đã trở thành trường Đại học Nha Trang hôm nay.

    Học trò trường La San có trích Sách Giảng Viên (1 trong 45 cuốn Thánh Kinh Cựu Ước) chương 3 câu 1-3, để gẫm sự đời:

    Ở dưới bầu trời này, mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có thời: một thời để chào đời, một thời để lìa thế; một thời để trồng cây, một thời để nhổ cây; một thời để giết chết, một thời để chữa lành; một thời để phá đổ, một thời để xây dựng;”

    La San đó anh ơi. Hút hồn em mất rồi.

    .:: Sâu Lùn ::.

  • Đi tìm một miền Tây

    Các tỉnh Miền Tây giống nhau đến lạ kỳ, nhưng lại thiếu một điểm chung.

    Đi xuyên các tỉnh miền Tây để thấy cái đô thị hóa nó len lỏi vào từng ngóc ngách. Những con đường bụi bặm, nhà tôn xanh, cái cổng đen mũi vàng, cột nhà lát gạch men, cái ghế nhựa đỏ, những lùm cây bụi ven đường, quán trà sữa, karaoke công suất lớn,… Từ màu sắc đến âm thanh, từ nhịp sống đến mùi vị, tất cả đều có nét na ná như nhau. Du lịch miệt vườn nơi nào cũng có một màu, phảng phất và nhàn nhạt chất con sông Mê Kông, hanh hanh cái nắng của đất đường nhựa ngộp thở.

    Có một cái gì đó thiếu thiếu, ở tất cả các tỉnh miền Tây, thiếu cái gì đó để trở thành một vùng quê hương. Cái thiếu thiếu này cũng giống nhau, từ quốc lộ 1A chạy vào thị xã, rồi lại đến thị trấn, luôn thiếu một điều gì đó. Có lẽ đó là điểm chung cho tất cả miền đất này. Thiếu một cái gì đó, để có thể trở thành bản sắc cho một địa phương.

    Hình như vùng đất miền Nam này vốn đã luôn thiếumất.

    Kể từ khi biển tiến vào, đất phương Nam chôn vùi cả một nền văn hóa đã mất của vương quốc xa xưa. Rồi khi biển rút ra, những sự sống đầu tiên đến từ những người xa xứ, ly hương, tha phương từ nhiều phương: những người vốn đã mất đi quê tổ. Họ sớm cùng nhau chia sẻ vùng đất này, đồng hóa cùng nhau làm thành văn hóa riêng, những truyền thống riêng cho quê hương thứ hai. Giữa họ, phải có một điểm đối thoại chung để cùng nhau dựng được cuộc sống của vùng đất nơi đây. Để rồi chiến tranh đi qua, thời đại của đô thị hóa, của những năm tháng giao thời làm đứt gãy vùng ký ức xưa.

    Rồi với sức ép nhau hội nhập, các sản phẩm du lịch rập khuôn khoác lên phương Nam một hình ảnh đã được chuẩn hóa. Miền Nam có lẽ đã mất khá nhiều trong chuỗi thời gian biến chuyển này. Những đứa trẻ sinh ra ở miền Nam, lớn lên ở miền Nam nhưng không chia sẻ cùng nhau ký ức xưa của một vùng đất. Và thiếu.

    Muốn hiểu được miền Tây, phải sống cùng nơi đây. Những chuyến du lịch cộng đồng thực sự chỉ thỏa mãn được kẻ hiếu kỳ, và sẽ làm thất vọng những ai đang trông chờ sự khác biệt. Phải sống thực sự, mới tìm thấy được những nét riêng của nơi đây.

    Có đôi khi, phải vào tận Hậu Mỹ Trinh mới thấy được hoa mai cổ thụ rợp vàng xóm làng. Hay có khi phải thức từ khi gà chưa gáy, đi xuồng ba lá mới đến được sàn giao dịch lúa gạo. Hay có lúc, phải ngồi rửa chén ở sàn rửa của gia đình độ 3 ngày, mới nhận ra cách người miền Tây “sinh hoạt cộng đồng làng xã” thế nào.

    Anh sinh ra giữa Mỹ Tho đã là thành phố, em sinh ra khi Sài Gòn đã mất và mờ dần. Có những ngày mình sống cùng miền Tây, và có những nơi mình đi ngang qua, để cố tìm thấy được bản sắc của miền Tây nơi đây: những gì đã mất và còn thiếu.

    .:: Sâu Lùn ::.

  • Có một Bangkok đang mắc kẹt

    Có một Bangkok đang mắc kẹt

    Có một Bangkok đang “mắc kẹt”!

    Bởi vì thành phố này:

    – Không có cây xanh, không có nước. Nhà cao tầng, bê tông, kim loại chiếm hết thành phố. Chỗ nào có chút thiên nhiên là con người chặn ngay diệt liền. Đoạn tuyệt với môi trường sống.

    – Một nơi chỉ có “lấy đi” không có hoàn trả. Thành phố được thiết kế cho toàn thế giới trở thành #taker, không có #do-er cũng không có #giver. Vòng tuần hoàn đứt gãy. Càng lấy càng thiếu, càng mua càng cạn. Hàng càng đổ về, cảm giác năng lượng càng cạn kiệt.

    – Giao thông quá tải. Người người đến rồi đi, lướt một lớp qua danh sách TripAdvisor  . Lớp lướt bề mặt khá dày, lớp nền và lớp lõi chưa rõ. Một thành phố rất #lonelyplanet!

    Bangkok có quá tải với lượng người và hàng hóa từ bốn phương tám hướng, nhưng chất Thái vẫn còn đó, đâu đó giữa một biển người thì những người Thái vẫn còn sợi dây kết nối với nhau rất riêng. Điều gì giúp văn hóa Thái vẫn chưa mất đi tại một đô thị toàn cầu hóa như Bangkok ?

    – Chữ viết và tiếng nói: kể cả những chữ cổ thì vẫn có người Thái đọc và hiểu nghĩa một phần. Họ vào các đền chùa và đọc được chữ ở đó. Chữ viết và tiếng nói còn, Thái lan vẫn còn Thái lan.

    – Tên gọi: tên người Thái dài và khó nhớ, nên họ gọi nhau là Sui, Aoun, Mui,… giống như Tí, Tủn, Hí, Nhí. Vô nghĩa, vui, dễ nhớ và là một phong tục lâu đời. Họ gọi nhau như thế đó.

    – Những vòng #Phuang_Malai bằng cúc vạn thọ, hoa hồng nhỏ hiện diện khắp nơi. Trên đường tấp nập, có Malai treo trên vô lăng của bác tài, treo kế bên thắng xe bác tuktuk, lủng lẳng theo xe đẩy hàng rong. Malai trong nhà, trong miếu, trong ví và trong lòng của người Thái.

    – #Ramayana sử thi cổ của người Thái ở khắp mọi nơi. Trong các đền, chùa, nhà hàng, quán ăn,… Con khỉ #Hanuman mưu dũng được ở khắp nơi, từ sân bay đến rạp phim. Nghe đâu bọn trẻ con có thể nhận ra mặt nạ Hanuman dưới bất kỳ loại hình vẽ nào. (Còn mình thì không có caption thì không nhận ra con nào 😂)

    Bỗng nhiên mọi thứ thật rõ ràng cho câu hỏi “học lịch sử văn hóa để làm gì?“. Không phải để níu kéo quá khứ, mà để duy trì hiện tại. Để một Bangkok có đủ một nền tảng đương đầu với khủng hoảng đô thị hóa và toàn cầu hóa. Mai một và biến thể văn hóa chắc là có, nhưng Thái lan vẫn còn đó vì lịch sử là cái không thay đổi.

    Bangkok đã đoạn tuyệt với thiên nhiên, nên lịch sử – văn hóa là thứ duy nhất để người Thái còn gắn kết với nhau, chia sẻ cùng nhau một giá trị chung để vẫn còn là một quốc gia.

    .:: Bước và Lăn lý sự ::.

    Hình chụp phù điêu trang trí cửa sổ nổi tiếng ở chùa Wat Benchamabophit the Marble Temple. Các phù điêu đều được trang trí theo sử thi Raymayana.

  • Châu Thành – Huyện đêm không ngủ

    Châu Thành – Huyện đêm không ngủ

    Đi đêm mới biết Châu Thành huyện có những đêm không ngủ.

    Vườn vườn của nhà nhà thắp đèn đèn cho từng gốc gốc thanh long. Ảnh chụp lúc 9h khuya mà cứ như lúc 4h chiều. Tiếng máy phát điện cứ rè rè đều khắp vùng, nghe cứ như có tiếng đò phà nào đó trên sông qua.

    Cả một vùng huyện, ngay ngoại ô thành phố Tân An thuộc tỉnh Long An, dù đường xá không một bóng người, hay bên bờ là vườn thanh long cũng không một bóng người, nhưng âm thanh giòn giã và ánh sáng bừng bừng náo nhiệt. Có 2 đứa muốn đi từ Long An sang Gò Công, 9 giờ khuya vẫn còn lạc đường chưa thấy bến phà. Đói meo và mệt lả, vậy mà thấy một anh đang châm xăng thêm cho máy phát điện là 2 vợ chồng tấp vô hỏi ngay.

    Ra là bí quyết nhà vườn, để thanh long mau ra trái và mau chín, nông dân quyết không cho thanh long ngủ. Khi còn ánh sáng là thanh long còn tăng trưởng. Vì vậy mà mặt trời lặn là lúc lên đèn.

    Ừ, rồi sau khi ra khỏi địa bàn của Châu Thành, bóng đêm ụp xuống không biết đâu là đường đâu là mương, cả đoạn đường 2km chỉ có 1 màu đen với cái đèn xe. Sâu Róm ớn lạnh, còn Sâu Lùn ngồi phía sau chợt muốn làm tiếng mèo kêu cho hợp cảnh rợn người ahihi.

    Đến được bến phà, vẫn ngoái lại nhìn Châu Thành sau lưng, huyện đêm sáng đèn vẫn chưa ngủ.