Danh mục: Thái Lan

  • Giao thông ở Bangkok

    Giao thông ở Bangkok

    Đây là giao thông Bangkok. Màu đỏ có nghĩa là kẹt 8 làn xe, màu vàng là kẹt chừng 15ph thôi là nhích được. Màu xanh bao la tha hồ chạy.

    Vậy mà hễ chạy là nhấn ga 60-80km/h. Tắc đường nhưng không có cảm giác bế tắc. Dù mặt đường cũng có đoạn vá vá, lề đường cũng nhỏ xíu và có hàng rong chiếm lối đi, xe cộ trên đường cũng tấp ngang lẫn lộn tuktuk và xe máy.

    Nhìn mãi thì thấy có 2 lý do để xe 4 bánh có thể chạy 60km/h trong điều kiện giao thông như thế này:

    – KHÔNG NGƯỢC chiều, dù lỡ lố ngã rẽ có 20m, tài xế cũng sẽ đánh lại một vòng 2km để đi cho đúng. Tuyệt đối không có đi ngược chiều.

    – NHƯỜNG là tâm thế chung hàng xe ô tô đang đợi dài cả cây số, một xe máy gõ nhẹ cửa sổ, nói nhẹ vài câu, 3 xe ô tô cùng lùi lại nửa mét cho 12 cái xe máy đi qua. Tâm thế “nhường” khác với tâm thế “tranh” nên bớt cái đua đòi, áp lực đường phố cũng đỡ căng thẳng hơn.

    Đất chật người đông, phải nhường mới cùng tiến được.

    .:: Bước và Lăn lý sự ::.

  • Có một Bangkok đang mắc kẹt

    Có một Bangkok đang mắc kẹt

    Có một Bangkok đang “mắc kẹt”!

    Bởi vì thành phố này:

    – Không có cây xanh, không có nước. Nhà cao tầng, bê tông, kim loại chiếm hết thành phố. Chỗ nào có chút thiên nhiên là con người chặn ngay diệt liền. Đoạn tuyệt với môi trường sống.

    – Một nơi chỉ có “lấy đi” không có hoàn trả. Thành phố được thiết kế cho toàn thế giới trở thành #taker, không có #do-er cũng không có #giver. Vòng tuần hoàn đứt gãy. Càng lấy càng thiếu, càng mua càng cạn. Hàng càng đổ về, cảm giác năng lượng càng cạn kiệt.

    – Giao thông quá tải. Người người đến rồi đi, lướt một lớp qua danh sách TripAdvisor  . Lớp lướt bề mặt khá dày, lớp nền và lớp lõi chưa rõ. Một thành phố rất #lonelyplanet!

    Bangkok có quá tải với lượng người và hàng hóa từ bốn phương tám hướng, nhưng chất Thái vẫn còn đó, đâu đó giữa một biển người thì những người Thái vẫn còn sợi dây kết nối với nhau rất riêng. Điều gì giúp văn hóa Thái vẫn chưa mất đi tại một đô thị toàn cầu hóa như Bangkok ?

    – Chữ viết và tiếng nói: kể cả những chữ cổ thì vẫn có người Thái đọc và hiểu nghĩa một phần. Họ vào các đền chùa và đọc được chữ ở đó. Chữ viết và tiếng nói còn, Thái lan vẫn còn Thái lan.

    – Tên gọi: tên người Thái dài và khó nhớ, nên họ gọi nhau là Sui, Aoun, Mui,… giống như Tí, Tủn, Hí, Nhí. Vô nghĩa, vui, dễ nhớ và là một phong tục lâu đời. Họ gọi nhau như thế đó.

    – Những vòng #Phuang_Malai bằng cúc vạn thọ, hoa hồng nhỏ hiện diện khắp nơi. Trên đường tấp nập, có Malai treo trên vô lăng của bác tài, treo kế bên thắng xe bác tuktuk, lủng lẳng theo xe đẩy hàng rong. Malai trong nhà, trong miếu, trong ví và trong lòng của người Thái.

    – #Ramayana sử thi cổ của người Thái ở khắp mọi nơi. Trong các đền, chùa, nhà hàng, quán ăn,… Con khỉ #Hanuman mưu dũng được ở khắp nơi, từ sân bay đến rạp phim. Nghe đâu bọn trẻ con có thể nhận ra mặt nạ Hanuman dưới bất kỳ loại hình vẽ nào. (Còn mình thì không có caption thì không nhận ra con nào 😂)

    Bỗng nhiên mọi thứ thật rõ ràng cho câu hỏi “học lịch sử văn hóa để làm gì?“. Không phải để níu kéo quá khứ, mà để duy trì hiện tại. Để một Bangkok có đủ một nền tảng đương đầu với khủng hoảng đô thị hóa và toàn cầu hóa. Mai một và biến thể văn hóa chắc là có, nhưng Thái lan vẫn còn đó vì lịch sử là cái không thay đổi.

    Bangkok đã đoạn tuyệt với thiên nhiên, nên lịch sử – văn hóa là thứ duy nhất để người Thái còn gắn kết với nhau, chia sẻ cùng nhau một giá trị chung để vẫn còn là một quốc gia.

    .:: Bước và Lăn lý sự ::.

    Hình chụp phù điêu trang trí cửa sổ nổi tiếng ở chùa Wat Benchamabophit the Marble Temple. Các phù điêu đều được trang trí theo sử thi Raymayana.