Hôm đó hoàng hôn có màu hồng đỏ như mấy khối đồ sắt trên bãi cỏ đang đỏ lên dưới nắng. Mặt trời vàng và rất to, ám màu vàng ánh hồng đó lên khắp mặt mũi và quần áo. Một màu vàng rất trong, và ánh hồng rất nhẹ.
Chỉ có cỏ và hoa dại là vẫn xanh mướt bất chấp mặt trời. Gió phe phẩy hiu hiu trong cái nóng đổ lửa, cỏ lau cọ cọ nhột nhột dưới chân.
Camera thì không thể chụp được cái màu của buổi chiều hôm đó. Là xế chiều ở phương bắc, gần 6h tối vẫn sáng. Trời nhiều mây dọa một cơn mưa mà đất không có mùi ẩm và không khí không có mùi mưa, chỉ có mặt trời lúc chui vào mây rồi biến mất một chút, lúc lại sáng rõ ở phía chân trời.

Dưới bãi cỏ đường sắt Hamasen, có 2 đứa đi bộ đã mệt nhoài, dừng chân ở đây như picnic mùa hè. Nhiều người cũng đang cắm trại ở đây, trải một tấm bạt trên cỏ, uống bình trà hay nhấm nháp cafe và ngồi yên tĩnh ngắm hoàng hôn. Niềm vui picnic đơn giản là thế, chỉ có điều là…
“… anh anh anh, nhìn kìa khắp bãi cỏ này toàn là hoa cỏ dại màu trắng…”
“… à không, chúng chỉ mọc dọc theo đường ray để che ray tàu cũ thôi… mà ở đây, chỗ nào cũng là đường ray…”
“… anh anh anh, hay là chụp cho em tấm hình em ngồi chỗ này nha… một kiểu cuối nữa thôi…”
“… anh anh anh, em quay bên này, hay bên này, hay bên này…. thì đẹp….”
“… anh anh anh, tụi mình chụp chung tấm hình nha, một tấm nữa thôi, mặt trời sắp lặn rồi. Mặt trời lặn là mình nghỉ…”
Mà mặt trời không lặn, chỉ bị mây che khuất một lát. Nên cứ thế mà chụp những “một tấm hình nữa thôi nha”.
Camera mỗi lần chụp, lại ra một màu khác nhau. Chỉ có màu hoàng hôn đó là chụp không ra.

12 Tháng 7, công viên đường tàu Hamasen, Cao Hùng
Cắm trại ngắm hoàng hôn, một cách tình cờ ngang qua
.:: Bước & Lăn ở Đài Loan ::.