Em đến đồi La San những ngày không có anh, và viết cho anh chuyện Dòng La San hôm nay.
Đồi La San nay chắc đã khác La San của ngày xưa nhiều rồi, nhưng nơi đây giữ hồn của Nha Trang năm nào.
Đường lên đồi là những hàng quán nhà nghỉ chào mời khách thập phương. Đường nhựa với công trình hai bên như bao nhiêu con đường khác của đô thị ven biển. Em thấy mình như hai Thầy dòng La San năm xưa bước lên đồi, rồi cảm nhận nơi đây sẽ sống động và sinh sôi điều thiện lành.
Em đến trường La San lúc sắp hoàng hôn. Nhà dòng xưa với tháp cao có cửa sổ hình Thập Giá khuất sau tán phi lao trên đồi làm em ngẩn ngơ khó tả. Khuôn viên trường trải dài gần hết ngọn đồi, đầy một sức sống thanh bình.
Từ một tầng cao ngắm ra cảnh biển rì rầm, em cảm tưởng nơi đây ngày xưa là Thiên Đường.
Google kể cho em về hai tu sỹ dòng đến đây đã chọn nơi đặt nhà tập, lập trường học từ mùa xuân năm 1933 và đặt tên cho ngọn đồi theo thánh Jean de La Salle. Rồi theo tinh thần của Thánh quan thầy của Giáo dục, các Frière mở lớp dạy bao thế hệ người Nha Trang.
Rồi có điện khẩn báo tin bão lớn sắp vào. Nơi em đứng sẽ hứng bão lớn, em bắt đầu nghe tiếng gió hú trên đồi từng đợt, rồi lại lặng đứng không mây trên trời. Em rời khỏi trường khi các lớp học đã khóa cửa, học trò di tản về nhà.

Sau cái năm gọi là “thống nhất đất nước” đó, trường cũng đóng cửa như toàn bộ các trường La San khắp 3 miền. Rồi chỉ một vài tháng sau đã trở thành trường Đại học Nha Trang hôm nay.
Học trò trường La San có trích Sách Giảng Viên (1 trong 45 cuốn Thánh Kinh Cựu Ước) chương 3 câu 1-3, để gẫm sự đời:
“Ở dưới bầu trời này, mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có thời: một thời để chào đời, một thời để lìa thế; một thời để trồng cây, một thời để nhổ cây; một thời để giết chết, một thời để chữa lành; một thời để phá đổ, một thời để xây dựng;”
La San đó anh ơi. Hút hồn em mất rồi.
.:: Sâu Lùn ::.
