Thẻ: miền Tây

  • Đi tìm một miền Tây

    Các tỉnh Miền Tây giống nhau đến lạ kỳ, nhưng lại thiếu một điểm chung.

    Đi xuyên các tỉnh miền Tây để thấy cái đô thị hóa nó len lỏi vào từng ngóc ngách. Những con đường bụi bặm, nhà tôn xanh, cái cổng đen mũi vàng, cột nhà lát gạch men, cái ghế nhựa đỏ, những lùm cây bụi ven đường, quán trà sữa, karaoke công suất lớn,… Từ màu sắc đến âm thanh, từ nhịp sống đến mùi vị, tất cả đều có nét na ná như nhau. Du lịch miệt vườn nơi nào cũng có một màu, phảng phất và nhàn nhạt chất con sông Mê Kông, hanh hanh cái nắng của đất đường nhựa ngộp thở.

    Có một cái gì đó thiếu thiếu, ở tất cả các tỉnh miền Tây, thiếu cái gì đó để trở thành một vùng quê hương. Cái thiếu thiếu này cũng giống nhau, từ quốc lộ 1A chạy vào thị xã, rồi lại đến thị trấn, luôn thiếu một điều gì đó. Có lẽ đó là điểm chung cho tất cả miền đất này. Thiếu một cái gì đó, để có thể trở thành bản sắc cho một địa phương.

    Hình như vùng đất miền Nam này vốn đã luôn thiếumất.

    Kể từ khi biển tiến vào, đất phương Nam chôn vùi cả một nền văn hóa đã mất của vương quốc xa xưa. Rồi khi biển rút ra, những sự sống đầu tiên đến từ những người xa xứ, ly hương, tha phương từ nhiều phương: những người vốn đã mất đi quê tổ. Họ sớm cùng nhau chia sẻ vùng đất này, đồng hóa cùng nhau làm thành văn hóa riêng, những truyền thống riêng cho quê hương thứ hai. Giữa họ, phải có một điểm đối thoại chung để cùng nhau dựng được cuộc sống của vùng đất nơi đây. Để rồi chiến tranh đi qua, thời đại của đô thị hóa, của những năm tháng giao thời làm đứt gãy vùng ký ức xưa.

    Rồi với sức ép nhau hội nhập, các sản phẩm du lịch rập khuôn khoác lên phương Nam một hình ảnh đã được chuẩn hóa. Miền Nam có lẽ đã mất khá nhiều trong chuỗi thời gian biến chuyển này. Những đứa trẻ sinh ra ở miền Nam, lớn lên ở miền Nam nhưng không chia sẻ cùng nhau ký ức xưa của một vùng đất. Và thiếu.

    Muốn hiểu được miền Tây, phải sống cùng nơi đây. Những chuyến du lịch cộng đồng thực sự chỉ thỏa mãn được kẻ hiếu kỳ, và sẽ làm thất vọng những ai đang trông chờ sự khác biệt. Phải sống thực sự, mới tìm thấy được những nét riêng của nơi đây.

    Có đôi khi, phải vào tận Hậu Mỹ Trinh mới thấy được hoa mai cổ thụ rợp vàng xóm làng. Hay có khi phải thức từ khi gà chưa gáy, đi xuồng ba lá mới đến được sàn giao dịch lúa gạo. Hay có lúc, phải ngồi rửa chén ở sàn rửa của gia đình độ 3 ngày, mới nhận ra cách người miền Tây “sinh hoạt cộng đồng làng xã” thế nào.

    Anh sinh ra giữa Mỹ Tho đã là thành phố, em sinh ra khi Sài Gòn đã mất và mờ dần. Có những ngày mình sống cùng miền Tây, và có những nơi mình đi ngang qua, để cố tìm thấy được bản sắc của miền Tây nơi đây: những gì đã mất và còn thiếu.

    .:: Sâu Lùn ::.

  • Bạc Liêu – Cao Văn Lầu

    Bạc Liêu – Cao Văn Lầu

    Day 2 : Nhà công tử bạc liêu – Nhà hát Cao Văn Lầu

    Nhà hát Cao Văn Lầu mang đậm hình dáng miền Tây là chiếc nón lá, từ trên cao nội thành chắc ai cũng có thể nhìn thấy. Nhưng thật đìu hiu vào ngày thường không một bóng người. Mình chưa biết khi có chương trình nó có khác gì không, nhưng đâu đó thấy một sự lãng phí trong du lịch.

    Tên tuổi cố nhạc sỹ Cao Văn Lầu và hồn của nhạc đờn ca tài tử đã gắn với vùng đất này, gắn với những buổi sinh hoạt và giao lưu của người vùng này. Nhưng nhà hát Cao Văn Lầu thì xa hoa và rơi mất cái chất dân dã và hồn miền Tây đâu mất rồi.

    Trưa nắng chang, loanh quanh một vòng rồi thôi chào nhé. Có những điểm để đến một lần và sẽ không quay lại, vì chẳng có gì chờ ta ở nơi đó.

    .:: Sâu Róm ::.

  • Nghêu biển Gò Công

    Nghêu biển Gò Công

    Biển Tân Thành là biển cát đen, khoa học gọi là biển có phù sa. Khi nước biển rút ra xa, là lúc con nghêu hiện ra. Cào nghêu xong thì ngồi ngay dưới lòng biển bán luôn. Chỗ này lúc nước lên là cao cả 2m hơn đấy nhé.

    Nghêu biển Tân Thành có gì đặc biệt?

    1- Mặn. Nghêu hấp lên cứ như bỏ muối vào nghêu.
    2- Cát sạch. Không phải dạng cát bùn như nghêu nước ngọt.
    3- Tươi, dai, dòn, ngọt thịt.
    và quan trọng nhất là RẺ.

  • Châu Thành – Huyện đêm không ngủ

    Châu Thành – Huyện đêm không ngủ

    Đi đêm mới biết Châu Thành huyện có những đêm không ngủ.

    Vườn vườn của nhà nhà thắp đèn đèn cho từng gốc gốc thanh long. Ảnh chụp lúc 9h khuya mà cứ như lúc 4h chiều. Tiếng máy phát điện cứ rè rè đều khắp vùng, nghe cứ như có tiếng đò phà nào đó trên sông qua.

    Cả một vùng huyện, ngay ngoại ô thành phố Tân An thuộc tỉnh Long An, dù đường xá không một bóng người, hay bên bờ là vườn thanh long cũng không một bóng người, nhưng âm thanh giòn giã và ánh sáng bừng bừng náo nhiệt. Có 2 đứa muốn đi từ Long An sang Gò Công, 9 giờ khuya vẫn còn lạc đường chưa thấy bến phà. Đói meo và mệt lả, vậy mà thấy một anh đang châm xăng thêm cho máy phát điện là 2 vợ chồng tấp vô hỏi ngay.

    Ra là bí quyết nhà vườn, để thanh long mau ra trái và mau chín, nông dân quyết không cho thanh long ngủ. Khi còn ánh sáng là thanh long còn tăng trưởng. Vì vậy mà mặt trời lặn là lúc lên đèn.

    Ừ, rồi sau khi ra khỏi địa bàn của Châu Thành, bóng đêm ụp xuống không biết đâu là đường đâu là mương, cả đoạn đường 2km chỉ có 1 màu đen với cái đèn xe. Sâu Róm ớn lạnh, còn Sâu Lùn ngồi phía sau chợt muốn làm tiếng mèo kêu cho hợp cảnh rợn người ahihi.

    Đến được bến phà, vẫn ngoái lại nhìn Châu Thành sau lưng, huyện đêm sáng đèn vẫn chưa ngủ.