Thẻ: văn hoá

  • Đi tìm một miền Tây

    Các tỉnh Miền Tây giống nhau đến lạ kỳ, nhưng lại thiếu một điểm chung.

    Đi xuyên các tỉnh miền Tây để thấy cái đô thị hóa nó len lỏi vào từng ngóc ngách. Những con đường bụi bặm, nhà tôn xanh, cái cổng đen mũi vàng, cột nhà lát gạch men, cái ghế nhựa đỏ, những lùm cây bụi ven đường, quán trà sữa, karaoke công suất lớn,… Từ màu sắc đến âm thanh, từ nhịp sống đến mùi vị, tất cả đều có nét na ná như nhau. Du lịch miệt vườn nơi nào cũng có một màu, phảng phất và nhàn nhạt chất con sông Mê Kông, hanh hanh cái nắng của đất đường nhựa ngộp thở.

    Có một cái gì đó thiếu thiếu, ở tất cả các tỉnh miền Tây, thiếu cái gì đó để trở thành một vùng quê hương. Cái thiếu thiếu này cũng giống nhau, từ quốc lộ 1A chạy vào thị xã, rồi lại đến thị trấn, luôn thiếu một điều gì đó. Có lẽ đó là điểm chung cho tất cả miền đất này. Thiếu một cái gì đó, để có thể trở thành bản sắc cho một địa phương.

    Hình như vùng đất miền Nam này vốn đã luôn thiếumất.

    Kể từ khi biển tiến vào, đất phương Nam chôn vùi cả một nền văn hóa đã mất của vương quốc xa xưa. Rồi khi biển rút ra, những sự sống đầu tiên đến từ những người xa xứ, ly hương, tha phương từ nhiều phương: những người vốn đã mất đi quê tổ. Họ sớm cùng nhau chia sẻ vùng đất này, đồng hóa cùng nhau làm thành văn hóa riêng, những truyền thống riêng cho quê hương thứ hai. Giữa họ, phải có một điểm đối thoại chung để cùng nhau dựng được cuộc sống của vùng đất nơi đây. Để rồi chiến tranh đi qua, thời đại của đô thị hóa, của những năm tháng giao thời làm đứt gãy vùng ký ức xưa.

    Rồi với sức ép nhau hội nhập, các sản phẩm du lịch rập khuôn khoác lên phương Nam một hình ảnh đã được chuẩn hóa. Miền Nam có lẽ đã mất khá nhiều trong chuỗi thời gian biến chuyển này. Những đứa trẻ sinh ra ở miền Nam, lớn lên ở miền Nam nhưng không chia sẻ cùng nhau ký ức xưa của một vùng đất. Và thiếu.

    Muốn hiểu được miền Tây, phải sống cùng nơi đây. Những chuyến du lịch cộng đồng thực sự chỉ thỏa mãn được kẻ hiếu kỳ, và sẽ làm thất vọng những ai đang trông chờ sự khác biệt. Phải sống thực sự, mới tìm thấy được những nét riêng của nơi đây.

    Có đôi khi, phải vào tận Hậu Mỹ Trinh mới thấy được hoa mai cổ thụ rợp vàng xóm làng. Hay có khi phải thức từ khi gà chưa gáy, đi xuồng ba lá mới đến được sàn giao dịch lúa gạo. Hay có lúc, phải ngồi rửa chén ở sàn rửa của gia đình độ 3 ngày, mới nhận ra cách người miền Tây “sinh hoạt cộng đồng làng xã” thế nào.

    Anh sinh ra giữa Mỹ Tho đã là thành phố, em sinh ra khi Sài Gòn đã mất và mờ dần. Có những ngày mình sống cùng miền Tây, và có những nơi mình đi ngang qua, để cố tìm thấy được bản sắc của miền Tây nơi đây: những gì đã mất và còn thiếu.

    .:: Sâu Lùn ::.

  • Giao thông ở Bangkok

    Giao thông ở Bangkok

    Đây là giao thông Bangkok. Màu đỏ có nghĩa là kẹt 8 làn xe, màu vàng là kẹt chừng 15ph thôi là nhích được. Màu xanh bao la tha hồ chạy.

    Vậy mà hễ chạy là nhấn ga 60-80km/h. Tắc đường nhưng không có cảm giác bế tắc. Dù mặt đường cũng có đoạn vá vá, lề đường cũng nhỏ xíu và có hàng rong chiếm lối đi, xe cộ trên đường cũng tấp ngang lẫn lộn tuktuk và xe máy.

    Nhìn mãi thì thấy có 2 lý do để xe 4 bánh có thể chạy 60km/h trong điều kiện giao thông như thế này:

    – KHÔNG NGƯỢC chiều, dù lỡ lố ngã rẽ có 20m, tài xế cũng sẽ đánh lại một vòng 2km để đi cho đúng. Tuyệt đối không có đi ngược chiều.

    – NHƯỜNG là tâm thế chung hàng xe ô tô đang đợi dài cả cây số, một xe máy gõ nhẹ cửa sổ, nói nhẹ vài câu, 3 xe ô tô cùng lùi lại nửa mét cho 12 cái xe máy đi qua. Tâm thế “nhường” khác với tâm thế “tranh” nên bớt cái đua đòi, áp lực đường phố cũng đỡ căng thẳng hơn.

    Đất chật người đông, phải nhường mới cùng tiến được.

    .:: Bước và Lăn lý sự ::.

  • Có một Bangkok đang mắc kẹt

    Có một Bangkok đang mắc kẹt

    Có một Bangkok đang “mắc kẹt”!

    Bởi vì thành phố này:

    – Không có cây xanh, không có nước. Nhà cao tầng, bê tông, kim loại chiếm hết thành phố. Chỗ nào có chút thiên nhiên là con người chặn ngay diệt liền. Đoạn tuyệt với môi trường sống.

    – Một nơi chỉ có “lấy đi” không có hoàn trả. Thành phố được thiết kế cho toàn thế giới trở thành #taker, không có #do-er cũng không có #giver. Vòng tuần hoàn đứt gãy. Càng lấy càng thiếu, càng mua càng cạn. Hàng càng đổ về, cảm giác năng lượng càng cạn kiệt.

    – Giao thông quá tải. Người người đến rồi đi, lướt một lớp qua danh sách TripAdvisor  . Lớp lướt bề mặt khá dày, lớp nền và lớp lõi chưa rõ. Một thành phố rất #lonelyplanet!

    Bangkok có quá tải với lượng người và hàng hóa từ bốn phương tám hướng, nhưng chất Thái vẫn còn đó, đâu đó giữa một biển người thì những người Thái vẫn còn sợi dây kết nối với nhau rất riêng. Điều gì giúp văn hóa Thái vẫn chưa mất đi tại một đô thị toàn cầu hóa như Bangkok ?

    – Chữ viết và tiếng nói: kể cả những chữ cổ thì vẫn có người Thái đọc và hiểu nghĩa một phần. Họ vào các đền chùa và đọc được chữ ở đó. Chữ viết và tiếng nói còn, Thái lan vẫn còn Thái lan.

    – Tên gọi: tên người Thái dài và khó nhớ, nên họ gọi nhau là Sui, Aoun, Mui,… giống như Tí, Tủn, Hí, Nhí. Vô nghĩa, vui, dễ nhớ và là một phong tục lâu đời. Họ gọi nhau như thế đó.

    – Những vòng #Phuang_Malai bằng cúc vạn thọ, hoa hồng nhỏ hiện diện khắp nơi. Trên đường tấp nập, có Malai treo trên vô lăng của bác tài, treo kế bên thắng xe bác tuktuk, lủng lẳng theo xe đẩy hàng rong. Malai trong nhà, trong miếu, trong ví và trong lòng của người Thái.

    – #Ramayana sử thi cổ của người Thái ở khắp mọi nơi. Trong các đền, chùa, nhà hàng, quán ăn,… Con khỉ #Hanuman mưu dũng được ở khắp nơi, từ sân bay đến rạp phim. Nghe đâu bọn trẻ con có thể nhận ra mặt nạ Hanuman dưới bất kỳ loại hình vẽ nào. (Còn mình thì không có caption thì không nhận ra con nào 😂)

    Bỗng nhiên mọi thứ thật rõ ràng cho câu hỏi “học lịch sử văn hóa để làm gì?“. Không phải để níu kéo quá khứ, mà để duy trì hiện tại. Để một Bangkok có đủ một nền tảng đương đầu với khủng hoảng đô thị hóa và toàn cầu hóa. Mai một và biến thể văn hóa chắc là có, nhưng Thái lan vẫn còn đó vì lịch sử là cái không thay đổi.

    Bangkok đã đoạn tuyệt với thiên nhiên, nên lịch sử – văn hóa là thứ duy nhất để người Thái còn gắn kết với nhau, chia sẻ cùng nhau một giá trị chung để vẫn còn là một quốc gia.

    .:: Bước và Lăn lý sự ::.

    Hình chụp phù điêu trang trí cửa sổ nổi tiếng ở chùa Wat Benchamabophit the Marble Temple. Các phù điêu đều được trang trí theo sử thi Raymayana.

  • Nhà mồ của người Gia-rai A-ráp

    Nhà mồ của người Gia-rai A-ráp

    Đây không phải hình ảnh ở Love Land hay Sex Theme Park ở Hàn Quốc hay xứ Âu Mỹ, cũng không phải phù điêu trang trí quý phái Chămpa hay Ấn Độ. Đây là tượng trang trí ở làng Kếp Pinh – Gia Rai, hiện được trưng bày ở Viện Bảo tàng Dân tộc học Hà Nội.

    Người Gia Rai có tập tục chôn cất người đã chết trong nhà mồ. Trong nghi thức tang lễ của họ, lễ bỏ mả là lễ lớn nhất, tổ chức sinh hoạt như lễ của cộng đồng để vĩnh biệt người quá cố. Ngoài họ hàng, còn có cả người ở làng khác đến dự. Họ an táng những người quá cố trong gia đình trong 1 nhà mồ chung. Nhà mồ đang được trưng bày ở Viện bảo tàng này 45 mét vuông, chôn cất được 30-40 người (à mà tất nhiên là hiện tại đang không có người nào trong mồ, chỉ có cái nhà thôi nha).

    Điểm độc đáo không chỉ ở nghi thức lễ bỏ mả, mà ở phần kiến trúc nhà và những hình vẽ trang trí mái lá, các đồ án thiết kế trên mái và các tượng mồ bằng gỗ xung quanh.

    Tượng trang trí cho nhà mồ nghe có vẻ tâm linh nhưng ý nghĩa thì lại có vẻ không có tâm linh cho lắm. Tượng và hình vẽ hầu hết thể hiện như phác họa lại những sinh hoạt trong cuộc sống, tức là những gì họ thấy trong cuộc sống. Hình trang trí cũng vậy, là hình các loại rau, loại hoa lá của núi rừng rất quen thuộc với họ.

    Những tượng phồn thực thường thu hút người tham quan hoặc những người mới thấy nhà mồ lần đầu. Nhưng tượng ngồi ôm mặt này mới được xem như là tượng mồ điển hình nhất. Thường có 2 hoặc 4 tượng ngồi ôm mặt được đặt ở góc nhà mồ. Có lý giải cho rằng đây là người thân hay ngồi khóc trong tang lễ. Có giải thích khác nói rằng tượng này thay thế cho người mang cơm ra nhà mồ cho người đã mất.

    Ngoài ra, chính những bức tranh trang trí trên mái nhà mới thể hiện được dân gian và quan điểm tập quán của cộng đồng. Lúc tham quan, mình lo chú ý tượng mồ và các phù điêu nên đúng là không để ý hình vẽ này.

    Còn các tượng mồ cảnh nam nữ, hoặc phụ nữ mang thai thì mang ý nghĩa phồn thực, sinh sản và triết lý luân hồi của dân tộc. Tượng đúc đẽo nguyên cây bằng gỗ thô, được giới thiệu là người làng không chú trọng về nghệ thuật và tượng không mang tính tả thực. Ấy vậy mà thấy các bộ phận được phóng đại lên, đục đẽo tinh xảo hơn cả khuôn mặt.🤔

    Và có cả cảm xúc, rất rất sinh động 😉

    Gia Rai vẫn luôn là một văn hóa ẩn sâu ở đâu đó. Tưởng chừng như văn hóa ấy không còn, nhưng cội rễ vẫn dai dẳng và sâu trong từng mảnh đất và con người.

    .:: Sâu Lùn kể chuyện ::.

  • Bài Chòi – Hội An

    Bài Chòi – Hội An

    Diễn xướng dân gian Bài chòi – Hội An, di sản văn hoá của miền Trung. 2 lá Bánh Ba và Sáu Tiền đều của Pho Văn, và hình vẽ là những gì phụ nữ có mà đàn ông không có. Ý nghĩa thiệt là phụ nữ tự thương cho thân phận Phụ nữ, châm biếm vừa cười vừa khóc.

    Sưu tầm một câu xướng lá Bánh Ba:

    “Thương chồng đi biển nắng mưa

    Mua ba thứ bánh em đưa cho chồng

    Bánh xèo em để bên hông

    Bánh mì chàng cứ thật lòng ăn đi

    Bánh bao em để chỗ ni

    Thơm mùi hoa sữa đợi khi chồng về”.

    Bánh Ba chắc là cái “bánh bao” (.)(.) cho chồng rồi.